$936
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của u3103 com. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ u3103 com.Thời tiết lạnh không gây tổn thương khớp nhưng có thể khiến khớp cứng hơn. Nguyên nhân là do nhiệt độ thấp làm cơ bắp và mô liên kết ở khớp co lại. Hệ quả là làm giảm độ linh hoạt của khớp, từ đó tăng nguy cơ chấn thương khi tập thể dục, đặc biệt nếu không khởi động kỹ, theo chuyên trang sức khỏe Heathline (Mỹ).Ngoài ra, những người đã có các bệnh lý liên quan đến khớp, chẳng hạn như viêm khớp, thường cảm thấy các triệu chứng như sưng, đau nhức trở nên tồi tệ hơn vào mùa đông. Nguyên nhân chủ yếu là do áp suất khí quyển thay đổi và giảm lưu thông máu đến khớp, cơ bắp.Những sai lầm cần tránh để bảo vệ khớp khi tập luyện trong thời tiết lạnh gồm:Không khởi động đúng cách sẽ làm tăng nguy cơ bị chấn thương. Do đó, người tập cần dành từ 5 đến 10 phút khởi động với các động tác kéo giãn nhẹ nhàng, các chuyển động cường độ thấp như đi bộ, hít đất để cải thiện lưu thông máu và làm nóng các khớp.Mặc quần áo không đủ ấm sẽ không thể bảo vệ tốt các khớp, đặc biệt là khớp gối, trước nhiệt độ lạnh. Do đó, khi tập luyện trong phòng gym hay ngoài trời, mọi người cần mặc quần áo ấm, đặc biệt là ở các vị trí như tay, đầu gối. Nếu cần thiết, người tập có thể dùng găng tay hay ống tay áo bảo vệ đầu gối để giữ ấm cho khớp, giảm tình trạng cứng khớp.Mất nước không chỉ là vấn đề xảy ra vào mùa hè mà còn cả mùa đông. Uống đủ nước khi tập luyện vào mùa đông rất quan trọng vì giúp duy trì dịch bôi trơn khớp, ngăn ngừa tình trạng cứng khớp.Cảm giác đau nhức hay khó chịu mức độ nhẹ ở khớp khi tập luyện là điều hết sức bình thường. Thế nhưng, nếu cảm giác đau nhức tăng lên tới mức đau nói, làm cản trở động tác tập luyện thì cần ngưng lại. Tiếp tục tập sẽ dễ dẫn đến chấn thương khớp gối.Người tập cần đến kiểm tra bác sĩ nếu xuất hiện các dấu hiệu như sưng đau khớp gối, cơn đau kéo dài nhiều ngày và mỗi lúc một nặng, gây hạn chế vận động, có tiếng kêu răng rắc trong khớp gối, theo Heathline. ️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của u3103 com. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ u3103 com.Ngày 23.2, ông Nguyễn Đình Tịnh, Phó chủ tịch UBND H.Đơn Dương (Lâm Đồng), cho biết sau khi họp bàn, không thể tháo bớt biển báo cấm đậu xe ngày chẵn dọc QL27 đoạn qua xã Lạc Lâm (Đơn Dương).Ông Tịnh thông tin, sau khi báo chí phản ánh QL27 đoạn qua xã Lạc Lâm (Đơn Dương), chỉ khoảng 1km nhưng có 23 biển báo giao thông cấm đậu xe ngày chẵn trông lóa mắt; huyện đã chủ động mời các cơ quan liên quan họp để có giải pháp tháo bảng.Buổi họp có đại diện cơ quan chuyên môn của Sở GTVT Lâm Đồng, đại diện Phòng CSGT (Công an Lâm Đồng), Khu Quản lý đường bộ IV.1 (Cục Đường bộ, Bộ GTVT), Ban An toàn giao thông tỉnh Lâm Đồng và các đơn vị liên quan của H.Đơn Dương.Các đơn vị dự họp thừa nhận việc cắm nhiều biển báo cấm đậu xe dọc QL27 đoạn qua xã Lạc Lâm trông lóa mắt nhưng không thể tháo bỏ. Ông Tịnh giải thích, việc lắp đặt các biển báo trên tuyến QL27 đoạn qua xã Lạc Lâm được thực hiện theo đúng quy định tại Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về báo hiệu đường bộ QCVN 41:2019/BGTVT do Bộ GTVT tải ban hành.Theo quy chuẩn đó, khi qua ngã 3 phải đặt bảng cấm. Đặc thù của H.Đơn Dương có tuyến đường song song với QL27, do đó, những điểm giao cắt giữa 2 con đường phải đặt biển cấm. Việc lắp đặt biển báo là cần thiết để tránh tình trạng xe đậu chắn lối ra vào, ảnh hưởng đến giao thông chung và đảm bảo cho việc xử lý vi phạm đối với các phương tiện đậu đỗ sai quy định.Ông Tịnh cho biết thêm, trước khi triển khai lắp đặt biển báo, UBND H.Đơn Dương đã tổ chức buổi làm việc và khảo sát thực tế cùng với các đơn vị liên quan, bao gồm Văn phòng Quản lý Đường bộ IV.1 (đơn vị quản lý tuyến QL27), Ban An toàn giao thông tỉnh Lâm Đồng và Phòng CSGT (Công an tỉnh Lâm Đồng)."Việc cắm 1 biển báo cấm đậu xe ngày chẵn kèm biển phụ phía dưới với nội dung "chiều dài giới hạn" trong quy chuẩn không có. Nếu như vậy khi có xe vi phạm cơ quan chức năng không xử phạt được. Theo quy định qua ngã ba hết hiệu lực bảng cấm. Do đó, để bảo đảm an toàn giao thông phải cắm bảng cấm đầu mỗi ngã 3"- Ông Tịnh giải thích thêm.Như Thanh Niên đã thông tin, đoạn QL27 đi qua xã Lạc Lâm (Đơn Dương), dài khoảng 1km từ UBND xã Lạc Lâm đến nhà thờ giáo xứ Lạc Lâm nhưng có có "rừng" biển cấm đậu xe ngày chẵn. Lãnh đạo Sở GT-VT tỉnh Lâm Đồng, cho biết việc đặt các biển báo cấm đậu xe này do đơn vị quản lý hạ tầng thuộc UBND H.Đơn Dương mới cắm. Việc cắm biển báo sau mỗi đoạn giao với QL27 là không sai nhưng nhìn khá kỳ quặc. ️

Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu. ️
28 tết, ông Chánh vẫn chưa chịu nghỉ ngơi. Sau cả tuần miệt mài tái chế, tạo hình rồi sơn màu hồng hàng chục chậu cây từ chai nhựa, chủ căn nhà màu hồng ở TP.HCM háo hức mang ra treo lên hàng rào đường Mai Văn Ngọc. Bắt đầu đổ đất, trồng cây, ông Chánh muốn Tết Nguyên đán 2025 này con đường được nhuộm thêm nhiều màu sắc rực rỡ. Đầu xuân năm ngoái, ông Phan Văn Chánh lần đầu tiên được người dân khắp cả nước biết đến qua bài viết Căn nhà nhuộm hồng toàn bộ ở TP.HCM bởi người đàn ông U.70 trẻ trung mặc áo hồng trên Báo Thanh Niên. Người đàn ông chia sẻ, trước đây, ông sống cùng đứa cháu nội duy nhất. Sau khi cháu đi lấy chồng, ông sống một mình nên cũng rất cô đơn. 2 năm trước, ông bắt đầu trang hoàng nhà cửa bằng những món đồ màu hồng vì cho rằng màu này thể hiện niềm vui và sự lạc quan trong cuộc sống như câu nói: "Hãy nhìn đời bằng con mắt màu hồng". "Sau bài viết trên Báo Thanh Niên, tôi được các cơ quan báo, đài đến quay phim, chụp ảnh giới thiệu thêm nên càng có nhiều người biết đến. Tôi vui lắm. Đó là động lực để tôi tiếp tục tái chế chai nhựa, nhuộm hồng con hẻm đường ray trước nhà", ông Chánh nói. Lúc trước, những chậu cây màu hồng được ông trang trí trước cửa nhà rất ấn tượng, khiến ai đi ngang qua cũng phải ngước nhìn. Giờ đây, không chỉ làm đẹp cho nhà mình, ông còn trang điểm cho hàng xóm bằng những chậu cây tái chế sáng tạo, rực rỡ.Một năm qua, ông Chánh nhuộm hồng gần như toàn bộ đoạn hàng rào hơn 400 m trên đường Mai Văn Ngọc bằng những chậu cây tái chế sơn hồng. Từ chỗ chỉ có vài chục chậu, giờ đây hàng rào đã có hơn 500 chậu cây màu hồng do ông làm ra. Năm qua, ông Chánh được giới thiệu tham gia các cuộc thi về chủ đề tái chế, trang trí khu phố, bảo vệ môi trường. Thường đạt các giải cao nên ông lại có thêm chi phí phục vụ đam mê của mình. Càng làm, ông Chánh lại nâng cao thêm tay nghề. Việc tái chế chai nhựa được rút ngắn thời gian, những nét vẽ của ông cũng sắc sảo, có hồn hơn. Ông Chánh tâm sự, từ ngày "nhìn đời bằng con mắt màu hồng", ông ít khi thấy cô đơn dù sống một mình. Niềm vui của ông đổ dồn vào công việc tái chế chai nhựa, làm đẹp cho con đường và khu phố. Được nhiều người ghé đến nhà trò chuyện hỏi thăm nên ông cảm thấy ấm lòng.Tết của ông Chánh rất đơn giản, đó là nhờ người bạn nấu một nồi thịt kho hột vịt để về cúng cha mẹ và người con trai đã khuất. Ông dự định sẽ về thăm gia đình đứa cháu gái ở Đồng Nai 1-2 hôm rồi lại về nhà vì "phải tưới cây". Tết này chạm tuổi 70, ông Chánh cho biết chẳng cầu mong gì ngoài sức khỏe để tiếp tục nhuộm hồng đường phố. Mải mê làm đẹp cho đời, ông Chánh chẳng sắm sửa cho bản thân dịp tết này. "Từ ngày bất ngờ nổi tiếng, bạn bè cũng thường mua tặng tôi những bộ đồ màu hồng khiến tôi cảm thấy rất vui. Với tôi như vậy là quá đủ", ông Chánh nói. Với những đóng góp của mình cho khu phố, cuối năm 2024, ông Chánh là 1 trong 23 cá nhân được UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM tuyên dương "Những tấm gương thầm lặng mà cao cả". ️